Trong dòng chảy đổi mới không ngừng của giáo dục hiện nay, mỗi tiết học không chỉ đơn thuần là một đơn vị kiến thức mà còn trở thành một không gian trải nghiệm, nơi học sinh được khơi dậy tư duy, cảm xúc và năng lực hành động. Chiều ngày 18/04/2026, tại lớp 10C3 - Trường THPT Nguyễn Khuyến, tôi đã có cơ hội tham dự một tiết học STEM môn Địa lí do cô Đỗ Thị Châu trực tiếp giảng dạy. Với tư cách là một giáo viên Ngữ văn, tôi bước vào lớp học với tâm thế quan sát, học hỏi, nhưng khi rời đi, tôi mang theo không chỉ sự ấn tượng mà còn là nhiều suy ngẫm sâu sắc về con đường dạy học mà chúng ta đang theo đuổi.

Ngay từ những phút đầu tiên, tiết học đã tạo nên một không khí khác biệt. Không còn là hình ảnh quen thuộc của những giờ học truyền thống với bảng đen, phấn trắng và những dòng ghi chép đều đặn, lớp học được tổ chức theo hướng mở, linh hoạt và giàu tính tương tác. Học sinh không ngồi yên lắng nghe một chiều, mà chủ động tham gia vào các hoạt động học tập, thảo luận, thực hành và trình bày. Tôi nhận ra rằng, ở đây, tri thức không còn là thứ được “truyền đạt”, mà là thứ được “kiến tạo”.

Điều khiến tôi đặc biệt ấn tượng chính là cách cô Đỗ Thị Châu thiết kế bài học theo định hướng STEM - tích hợp giữa kiến thức Địa lí với các yếu tố khoa học, công nghệ, kỹ thuật và toán học. Những nội dung tưởng chừng khô khan như giờ trên Trái Đất, các mùa trong năm hay các múi giờ trên Trái Đất lại được chuyển hóa thành các nhiệm vụ học tập cụ thể, gần gũi và mang tính ứng dụng cao. Học sinh không chỉ “biết” mà còn “làm”, không chỉ “hiểu” mà còn “vận dụng”.
Tôi vẫn nhớ rõ hình ảnh các nhóm học sinh cùng nhau thảo luận sôi nổi, phân công nhiệm vụ rõ ràng, cùng thiết kế mô hình, phân tích số liệu và đưa ra giải pháp cho vấn đề được đặt ra. Có em còn mạnh dạn trình bày quan điểm cá nhân với sự tự tin đáng trân trọng. Điều đó khiến tôi tự hỏi: phải chăng, điều mà chúng ta luôn mong muốn - một thế hệ học sinh chủ động, sáng tạo và có năng lực giải quyết vấn đề - đang dần trở thành hiện thực từ chính những tiết học như thế này?

Với một giáo viên dạy Văn, tôi không khỏi liên hệ đến đặc trưng bộ môn của mình. Văn học vốn là thế giới của cảm xúc, của chiều sâu nội tâm, nhưng nếu chỉ dừng lại ở việc cảm thụ mà thiếu đi sự gắn kết với thực tiễn, thì liệu học sinh có thực sự “sống” với tác phẩm? Tiết học STEM hôm nay khiến tôi nhận ra rằng, dù là môn học nào, nếu người giáo viên biết cách tổ chức, dẫn dắt và trao quyền cho học sinh, thì đều có thể tạo ra những giờ học hấp dẫn, hiệu quả.
Một điểm đáng trân trọng nữa là phong thái sư phạm của cô Đỗ Thị Châu. Cô không áp đặt, không giảng giải dài dòng, mà đóng vai trò như một người hướng dẫn, một người đồng hành. Cô quan sát, lắng nghe, gợi mở và kịp thời hỗ trợ học sinh khi cần thiết. Sự nhẹ nhàng nhưng chắc chắn trong cách điều hành lớp học của cô đã tạo nên một môi trường học tập tích cực, nơi mỗi học sinh đều có cơ hội được thể hiện mình.
Tôi cho rằng, đổi mới phương pháp dạy học không phải là điều gì quá xa vời hay mang tính hình thức. Nó bắt đầu từ chính tư duy của người thầy - dám thay đổi, dám thử nghiệm và dám tin vào khả năng của học sinh. Tiết học STEM môn Địa lí của cô Đỗ Thị Châu là một minh chứng rõ ràng cho điều đó. Nó không chỉ là một tiết dạy thành công, mà còn là một nguồn cảm hứng lan tỏa đến đồng nghiệp.
Giáo dục không phải là việc lấp đầy một chiếc bình, mà là thắp lên một ngọn lửa. Và trong tiết học STEM hôm ấy, tôi đã thực sự nhìn thấy những ngọn lửa đang được thắp sáng - từ ánh mắt học sinh, từ sự tận tâm của người giáo viên, và từ chính tinh thần đổi mới đang lan tỏa trong từng lớp học của Trường THPT Nguyễn Khuyến.
Cô giáo: Phạm Thị Hương